Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Ảnh của con nghiện ngủ nhà mình!

Em có thể ngủ ở mọi tư thế







...Mọi lúc

...Mọi nơi




Bonus thêm cái ảnh của Nghiện ngủ lúc thức - còn được gọi là Má Phính:





Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Con gái đã ra đời!

Mẹ tranh thủ ghi lại mấy dòng lúc con ngủ, bà ngoại thì đang làm cơm, kẻo chút nữa con dậy, rồi bà ngoại thấy mẹ ngồi máy tính lại cằn nhằn bắt tắt đi bằng được...

Vậy là con gái đã chào đời lúc 15h20p ngày 30.9.2011 - quá 2 ngày so với dự sinh, cho nên mẹ gọi con là Mun lì - khoản này thì chắc chắn con là con gái của bố rồi.

Con sinh thường, trộm vía con, mẹ đau bụng từ 12h đêm, nhưng từ khi truyền dục sinh tới lúc con ra đời cũng không lâu lắm, nhanh là khác, khoảnh khắc con ra đời hết sức gọn gàng, mẹ chỉ phải rặn vài hơi là đã thấy con ra rồi, hehehhhh....sướng!

Hôm nay con đã được 10 ngày tuổi, khiếp, 10 ngày đối với mẹ dài như mấy tháng, con thì từ một nhóc tì chỉ biết ngủ giờ đây đã biết nhõng nhẽo đòi hỏi bắt bế, bắt đu đưa, nhanh thế chứ lị.

Thôi mẹ phải đi ăn cơm đã, bà ngoại nhìn thấy rùi, hic hic.

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

39w6d - Con vẫn chưa ra đời

Mun yêu,

Mẹ đang ngồi ăn cơm và nghe nhạc, còn bố đang làm việc ở cách 2 mẹ con 200 cây số. Chắc bố bận lắm vì mẹ nhắn tin mà chưa thấy bố trả lời. Cứ khi nào bận quá là bố con chẳng để ý đến điện thoại nữa. Ah mà vừa nhắc đã thấy bố con trả lời. Hihi...đúng là bố con đang ngập đầu công việc, giờ mới sờ tới điện thoại. Thôi mẹ con mình để cho bố làm việc, ngồi đây viết tiếp cho con nhé.

Không hiểu sao sắp tới ngày con ra đời, trong mẹ lại có nhiều thứ tình cảm mềm yếu mà mẹ cũng không định hình được rõ nó là cái gì, nhưng mẹ không thích tranh cãi, không thích nói nhiều, lúc nào dường như cũng lơ đãng trong một suy nghĩ gì đó, mà lại chẳng cụ thể là suy nghĩ gì cả.

Ngày mai là dự kiến sinh bé con rồi. Ngày hôm qua và hôm kia mẹ có thấy con đạp nhiều hơn bình thường, thỉnh thoảng bụng mẹ đau đau, mẹ lại vừa mừng thầm vừa thấy hồi hộp, nghĩ bụng hay là con định ra rồi? Nhưng vẫn không phải, mặc dù mẹ cũng cảm thấy dường như con cũng muốn ra, cả đêm qua con đạp suốt, thúc xuống phía dưới, nhưng vẫn chưa gì xảy ra. Mẹ đang chờ con đây Mun yêu.

Sắp tới ngày gặp con, mẹ cứ hồi hộp không biết rồi con sẽ giống ai, con sẽ nhìn như thế nào. Con có xinh không? Con có giống bố không? Hay là giống mẹ? Tóc con sẽ dầy chứ phải không? Mắt con có xinh không? Miệng con có xinh không? Mẹ ước ao con sẽ thật dễ thương, để con sẽ được mọi người đều yêu quí. Con gái, con sẽ dễ thương chứ phải không con?

Mun vẫn nằm cao trong bụng mẹ, con chưa tụt xuống thấp để thể hiện dấu hiệu sắp sinh, sáng nay mẹ vừa nói chuyện với 1 cô bạn mẹ, cô ấy bảo xưa bụng cô ấy cũng cao như vậy, và cuối cùng là mổ để đưa em bé ra. Mẹ cũng hơi lo Mun ah, vì mẹ vẫn muốn con được ra đời một cách bình thường, tự nhiên, điều đó sẽ tốt hơn cho con, và tốt hơn cho cả mẹ.

Mun yêu, rồi đây mẹ sẽ chăm con như thế nào, mẹ chưa hình dung ra được. Cái mẹ hình dung mới chỉ là một em bé quấn trong chăn ngủ ngon lành bên cạnh mẹ, mẹ sẽ cho em ăn, thay tã cho em...mẹ mới chỉ hình dung đến thế, còn bao nhiêu thứ nữa mẹ chưa hề biết Mun ạ, những lúc nhỡ con đòi gì mà mẹ không hiểu, rồi chăm sóc con với kiến thức nông cạn của một bà mẹ thiếu hiểu biết, liệu có gì sơ xuất xảy ra không? Mẹ đã mua khá nhiều sách để đọc, nhưng những cái đó mẹ vẫn cảm thấy chưa đủ, chưa làm mẹ thực sự tự tin là rồi mẹ sẽ chăm con tốt. Nhưng có một điều mẹ tin chắc là mẹ rất yêu con, mẹ sẽ chăm sóc con bằng tất cả tình thương mẹ có. Mun yêu.

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Thư gửi em Mun

Mun yêu,

Dạo này mẹ ít viết blog cực, cũng tại vì tại công ty mẹ mẹ vào mãi trang blog của nhà mình mà không được. Cho nên lỡ mất bao suy nghĩ vớ vẩn mẹ nghĩ về Mun, về bố Mun. Hehhe....

Dạo này mẹ cũng lười vận động cực luôn Mun ạ. Ngồi xuống cạnh máy tính rồi mà tính đứng lên kiếm cái dây buộc tóc để thảnh thơi nghĩ về Mun, viết cho Mun mà ngại ghê, cuối cùng mẹ cứ để tóc tai lôi thôi như thế ngồi gõ gõ cho con đấy. Haha...Mẹ có cái thói quen dở hơi là trước khi viết cái gì cũng phải chuẩn bị thật ngon nghẻ, cái bụng no no, đồ ăn sẵn sàng, công việc khá là xong xuôi, mặt mũi sạch sẽ, đầu tóc gọn gàng... :)) sau đó ngồi vào viết mới...ngon được. Sau này không biết con có thế không Mun nhỉ? :D

Vậy là bữa nay con được hơn 38w rồi, 38w2d. Mẹ đã chuẩn bị hòm hòm cho con rồi, con ra đời bữa nào cũng được hết. Mẹ cũng hồi hộp lắm cơ Mun ah, không biết con giống bố hay giống mẹ nữa. Mẹ cứ nhìn vào bụng mình, rồi ước lượng ra bàn tay bàn chân con bé cỡ nào, mẹ vừa hồi hộp vừa lo, đọc nhiều quá mà, đọc hết bệnh sơ sinh nọ tới bệnh sơ sinh kia, hic. Nhưng mẹ đã chuẩn bị cho con đủ cả, các xét nghiệm cần thiết, khám định kỳ, tìm tới vị bác sỹ tốt nhất có thể trong nhận thức của mẹ để khám cho con. Cho nên giờ này, tất cả chỉ chờ con ra đời, được ngắm con gái mẹ khỏe mạnh là ước muốn lớn nhất của mẹ hiện giờ.

Bố đang ở nhà đấy Mun, bố về cuối tuần như đã hẹn, về nhà chơi được 2 ngày rồi tối nay bố con sẽ lại đi. Lần tới bố về thì chắc đã gặp con rồi nhỉ? Ở xa bố mẹ thương bố lắm, mà cứ bố về nhà mẹ lại kiếm cớ để...ghét :))))))))))))))))))))) Nói chuyện với bố mà không vặn vẹo là như kiểu có cái gì không đúng vậy. Hahah.....(Trộm vía con, chứ khi nào con đọc được những dòng này thì mẹ cũng đã phải dạy con đầy đủ về nhận thức đúng và thái độ đúng rồi, những cái này chỉ đọc khi đã có nền tảng rồi nghe chưa con? :D) Trưa nay bố con đi ăn cưới bạn đấy, mẹ lười đi nên ở nhà nghe nhạc, ăn chè đỗ đen bố con sáng nấu, ăn táo và nhãn hôm trước dì Meo mua để tủ lạnh.

Ah, tối qua bố với mẹ đi cà phê cà pháo đấy, đi cà phê nhạc Trịnh, từ 7h tới hơn 10h30 mới thèm đứng dậy, bố mẹ ăn thua nhau chơi bài mà, kaka...bố con bị thua nhé. Bị mẹ lột sạch tiền...lẻ, hihih...Nhưng cũng tại vì uống nước trà mà về nhà cả bố cả mẹ trằn trọc, chẳng ngủ được. Mẹ muốn nói chuyện nhiều với bố ghê, mà bố cứ đọc ba cái truyện tru tiên 1800 chương ấy, cả tuần bố không được đọc, về nhà mới cảm giác thảnh thơi mà làm việc mình thích mà lại, cho nên mẹ lại để im cho bố đọc, thỉnh thoảng củ hành bố mốt tí thôi. :D Sau mãi không ngủ được, mẹ bật tivi lên xem phim thì hic toàn là phim bạo lực. Kết quả là đêm qua mẹ mơ tới 2 giấc mơ kinh hoàng, nhưng sáng nay chỉ nhớ mang máng giấc mơ sau, sợ quá cơ ấy. Nhưng cũng có một cái an ủi, là mẹ mơ sợ, nhưng mẹ ở trong mơ không bị sao cả, có nghĩa là mẹ an toàn và con cũng vậy, vậy là cũng yên tâm rồi. :D Sợ nhất là mơ bị đe dọa, mà lại mẹ bị đe dọa, thì giờ mẹ chỉ lo cho Mun mà thôi. Kekek....

Nóng ghê, chút mẹ đi tắm gội, ăn nốt cốc chè rồi lại...ngủ. Đợi chiều 2 dì con vào, khi ấy mẹ mới ăn cơm các dì nấu. Bố con nửa tháng mới về nhà một lần, mẹ sẽ tạm...chiều bố con. :D Cho bố con thoải mái chút lên đó mà chiến đấu tiếp con nhỉ?

Mun à, mẹ nhớ bố ngay cả khi bố vẫn còn ở nhà, mẹ thấy sợ cảm giác nhìn những đồ vật thân quen của bố mà lại cảm thấy nó có gì đó khác mà mình chưa biết. Vì nó không ở cạnh mình hàng ngày, biết đâu nó có gì đó khác chứ. Hic. Nhưng mấy nữa có con ra đời rồi, hy vọng mẹ sẽ có con để chăm sóc và yêu thương cho hết thời gian, chẳng phải nghĩ ngợi gì tới bố con nữa, heheeh, cho bố con ra rìa luôn cho rảnh nợ. Miễn mang xiền về nuôi Mun là được =))))))))))))))))

Mẹ định đi làm nốt tới cuối tuần sau là kiểu gì cũng nghỉ, bởi khi đó Mun cũng được gần 40 tuần rồi, mẹ cũng đỡ cảm giác mệt mệt vì công việc, ở nhà ngủ nướng, ăn uống tẹt ga, bõ mấy nữa phải kiêng hì hì...mới lại để xe cho dì Meo con chủ động đi lại, mấy nữa còn chăm mẹ con mình chứ Mun nhỉ?

Con nhớ ra đời khỏe mạnh, an toàn nghe chưa Mun. Sự an toàn khỏe mạnh của con chính là hạnh phúc của cả gia đình đấy con gái.

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nhat-Ky-Cua-Me-Hien-Thuc/ZWZD7DCB.html

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Nhật ký làm quen với đợt đi làm xa của bố Mun

Vậy là bố Mun đã lên YB làm được 2 ngày rồi. Thứ 5 vừa rồi lên đó, làm thứ 6 thứ 7, đêm thứ 7 lại về, chiều chủ nhật lại lên. Bố Mun về lấy xe lên, lấy quần áo lên. Vậy là coi như chính thức đi làm rồi nhé. :(

Bố Mun về từ 4h sáng nay. Ăn được bát cơm rồi lăn ra ngủ, tới 10h thì dậy chơi với mẹ và Mun, rồi đi ăn, rồi về soạn quần áo đồ đạc, rồi lại lên đường lúc hơn 2h một tí. Giờ là 3h30 rồi, trời thì âm u lắm Mun ạ; thương bố con ghê. Hix hix...Lạy trời cho mọi thứ yên ổn, thì bố con sẽ có mặt tại YB lúc 7h. Mưa rồi con ạ, không biết bố chạy xe với cái kính cận có ổn không nữa, lên đó rồi không biết có bị nhiễm lạnh không nữa. Vậy mà bố còn hẹn cuối tuần tới lại về. Lo cho con mà, cứ về xem nhỡ con có ra đời không đây.

Mẹ vừa ra cất quần áo giặt của bố vào kẻo mưa. Mỗi tuần bố về sẽ mang quần áo bẩn cả tuần về giặt :D Kinh quá con nhỉ? Mưa to quá con ạ. Không biết bố có trú mưa không nhỉ? Tối mẹ sẽ hỏi bố nhé.

Mấy hôm nay thỉnh thoảng con lại đạp thục xuống dưới, làm bụng mẹ lại quặn lên 1 chặp. Không biết có phải đó là cơn co braxon hick không. Các cơn này theo lý thuyết sẽ xảy ra trước khi sinh tầm vài tuần. Mà cũng hợp lý thôi, vì chỉ còn hơn 2 tuần nữa là tới đúng lịch con ra đời rồi. Đồ đạc mẹ cũng chuẩn bị hòm hòm, dặn cô Meo xong xuôi các thứ, khi mẹ hô là biết lấy cái gì chỗ nào còn đưa vào viện cho mẹ. Cũng không lo mấy nữa. Giờ mẹ cũng vừa hồi hộp vừa chờ mong ngày Mun chào đời. Bữa nào con đạp ít là lại thấy lo lắng một tẹo. Trưa nay hỏi bố là có lo không, bố con bảo không lo chứ. Bó tay với bố con. Bố con bảo là chỉ thấy hồi hộp thôi. Gớm bố con thì lo gì chứ con nhỉ? Bố con có phải có trách nhiệm là phải sinh con ra "bố tròn con vuông" đâu cơ chứ? Bố còn bảo mẹ là nhanh ý mà, có khi phọt cái là con ra luôn í chứ!!!

Giờ mẹ và con sẽ phải làm quen với lịch công tác dài ngày này của bố đấy Mun ạ. Nếu công việc của bố suôn sẻ, mà mẹ tin là sẽ suôn sẻ thôi, thì từ giờ cứ 2 tuần bố mới về với mẹ và Mun 2 ngày. Hic. Chắc rồi mẹ cũng quen được thôi Mun nhỉ? Thôi mẹ con mình cứ theo dõi xem sao nhé. Ah mà nếu con sinh ra đúng ngày dự sinh, thi sẽ vào mùng 2 âm đấy, con mà ra sớm 1 ngày, thì con sẽ là gái sinh mùng 1, hehehhhh...