Bữa nay đi làm về sớm, CB thì phải trực, thế là thống nhất được với CB là khỏi cơm nước, ăn mỳ tôm cho tiện.
Lên nhà. Nhìn quanh nhìn quẩn. Cằn nhằn trong bụng chẳng biết kêu với ai. Dọn dọn dẹp dẹp. Lau giường lau tủ. Ngồi tỉ mẩn cắt lại mấy cái hình con vật định bụng dán lên tường, tưởng tượng ra lúc con Mun xuống, mình bế nó chỉ con gì đây con? Hehehh....
Dạo này đúng là tự kỷ nặng. Nhớ con bé phát điên nữa. Tại sao ông bà lại nỡ để nó xa mình lâu thế cơ chứ? Cứ dây dưa trùng trình mãi, đòi ở lại tới mùng 1.6; lại đòi bảo để tao trông cho mày về 49 ngày cụ rồi khi xuống tao đưa xuống. Toàn lý do hợp lý cả. Có điều tối tối về cứ thiếu thiếu, nhớ con quay quắt. Ban ngày cũng nhớ. Ở công ty cũng nhớ. Chỉ thèm cắn cái má nó, cái cổ nó rồi nghe nó cười sặc sụa.
Bữa nay thế nào lục lọi lại hòm mail cũ, đọc được những cái email từ năm 2004, thấy đời sao mà dài quá vậy. Đã bằng ấy tình cảm trôi qua, sao mà xa quá vậy?
Dạo này mình thiếu thốn các gái chit chat quá thể. Công việc cơ quan thì bận. Cuộc sống cứ thế trôi đi với các việc phải làm. Lâu lắm chả đi đâu, cũng chẳng thèm dừng lại mà nghĩ nốt. Mình vốn yêu các chuyến đi, cảm giác ngồi trên xe ngắm đường ngắm nhà trôi qua, nghĩ ngợi về cuộc sống đó đây rất bình yên, và rất thú vị.
Thế nhưng mình lại ghét đi tầu. Đi tầu chứng kiến cả một toa đông, đầy chật người, hút thuốc, nói chuyện, chứng kiến những kẽ cáu bẩn của thành tầu, những toalet đáng sợ, mình luôn tưởng tượng rằng đó là cảnh nào đó trong đống truyện của Thạch Lam, hay của Nam Cao trong văn học trước cách mạng hoặc chỉ mới giải phóng, rằng đó chỉ là Việt Nam của những năm xa xưa nào, xa lạ với sự phát triển, xa lạ với thậm chí cả nền văn minh, dẫu cho khách đi tầu, chưa bao giờ thiếu điện thoại xịn, thiếu cả laptop, hay thiếu dáng vẻ có tiền. Mình ghét nhìn những con người mặc áo bộ đội sờn cũ, chân đi đôi dép bộ đội cũ đi dọc tầu bán nước chè. Mình ghét cách người ta cho xôi vào làn nhựa rồi rao bán trên tầu. Mình ghét nhìn thấy cảnh mồ hôi các bà các chị bê ngô và trứng luộc bết ướt áo đi lại thoăn thoắt. Mình ghét sự nghèo đói. Mình ghét những gì cũ kỹ và lạc hậu. Ghét cả sự không chịu thay đổi. Nên mình ghét đi tầu ghế ngồi cứng toa thường về nhà.....Mình ghét và mình sợ.
Mai đã là 49 ngày cụ con Mun mất. Nhanh thật. Mà cũng lâu thật. Nhanh vì mới đó mà cụ đã mất, rồi đã tới lễ 49 ngày. Mới hôm nào cụ còn vào bế con Mun, rồi cho nó tiền, rồi còn xăm xăm xách đồ giặt cho nó. Với bố mẹ, với các em, với chồng, còn có một đoạn ký ức khác với cụ hồi mình chưa về làm dâu. Nhưng với mình, kỷ niệm với cụ chỉ toàn những đẹp đẽ, cụ đối xử với mình rất tốt, lại yêu quý chắt nội của cụ, cụ lại hay nói chuyện, nói dài, hợp với một đứa vốn chỉ thích nghe như mình. Cho nên, bất chấp những câu chuyện được nghe, mình vẫn thầm quý cụ. Còn Lâu thì, lâu là bởi vì khi cụ mất mình cho con Mun về, rồi lại cho nó xuống đây, trong lòng vẫn thanh thản rằng âu cụ cũng sống trọn một kiếp, cụ ra đi theo đúng ý nguyện của cụ, rằng chẳng vướng bận ai, chẳng ốm đau lôi thôi. Cụ ngã, rồi đi, thế thôi. Cho nên xuống đây, cuộc sống rồi công việc bộn bề cuốn mình đi, chả lúc nào nghĩ về cụ, nhớ về cụ. Nhiều việc xảy đến, nhiều sự kiện xuât hiện quá, quay đi quay lại mới chỉ có qua 49 ngày....Đúng là, lâu hay chóng, nhanh hay chậm đối với mỗi con người vốn chỉ là tương đối.
Mun của mẹ. Em Min đang sắp về với mẹ. Nhưng chưa một ai mẹ thấy yêu nhiều bằng con đâu. Cưng ạ.
This is the world of Coc Ghe and her eternal partner - Chong Beo. He may not know what is included in the content, because his English is so bad, but these pages will be set for him, for our relationship, for my life, my family, and things around me and ours. Welcome!
Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012
Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012
Chit chat với các gái già sợ lấy chồng!
Về làm muộn.
Cứ ở riết ở công ty quên cả em Mun lém lỉnh ở nhà.
Thế mà giờ này cứ như quá ngưỡng, vẫn còn ngồi lại đặng viết cho các gái già chưa thích lấy chồng đôi điều.
Sở dĩ viết là vì tối qua trong lúc mình đi cọ nhà vệ sinh lúc 8h tối, lại lau nhà lúc 8h rưỡi, tự dưng ngẩn ngơ nghĩ bụng: Giờ này 2 năm về trước, còn lâu, đố cái gì khiến mình lao động công ích được. Dù cho đủ thứ có thể xảy ra, nhà bẩn, mụ Lan gào thét, bát chưa rửa, gián chạy, mưa bão....Hôm nào có việc gì quá lắm, mình mà có trót phải động tay chân làm việc nhà vào buổi tối thì cảm thấy trời như sập đến nơi. Đi chơi tới 12h đêm, 2h sáng thì được, chứ lau nhà vào cỡ 7h tối thì đã là cả một cuộc cách mạng.
Bởi thế cho nên xưa mình vốn sợ lấy chồng, sợ có gia đình. Thậm chí đôi lúc bây giờ mình vẫn còn khuyên 1 đứa nào đó là thôi đừng lấy chồng vội, chơi đã.
Nhưng mà.
Lừa đấy. Hihi
Tối qua vừa làm vừa nghĩ bụng, tại sao mình lại không thấy cáu, không thấy bực, không thấy mệt? Mà khi hì hục cọ nhà tắm nghĩ đến bà và con ngày mai ở nhà có bước chân vào nhà tắm cũng không bị bẩn, không bị nước ăn chân. Hì hục lau nhà thì nghĩ đến Mun bò lăn bò toài, lê la, liếm hết thứ nọ thứ kia trên nền nhà, bàn tay, đầu gối không bị bẩn, không bị xước xát. Nghĩ đến cả buổi tối lúc 2 vợ chồng ngả lưng, thấy sạch sẽ thơm tho, ấm áp khô ráo. Ờ. Nghĩ đủ bằng đó thứ mới lý giải nổi. Là khi lập gia đình vào, thì mình lại tự nguyện làm những công việc vốn trước đây coi là cực hình, mệt mệt một chút nhưng thấy lòng êm dịu thanh thản. Mà làm một hồi thấy thậm chí chẳng mệt. Thấy đời cũng đẹp vậy.
Vì vậy, mình khuyên các gái già, đừng có cưỡi ngựa mà ngó vào cuộc sống gia đình như mình trước kia. Dấn thân vào chút đi. Khác hẳn đấy! Hihiiiii
Cứ ở riết ở công ty quên cả em Mun lém lỉnh ở nhà.
Thế mà giờ này cứ như quá ngưỡng, vẫn còn ngồi lại đặng viết cho các gái già chưa thích lấy chồng đôi điều.
Sở dĩ viết là vì tối qua trong lúc mình đi cọ nhà vệ sinh lúc 8h tối, lại lau nhà lúc 8h rưỡi, tự dưng ngẩn ngơ nghĩ bụng: Giờ này 2 năm về trước, còn lâu, đố cái gì khiến mình lao động công ích được. Dù cho đủ thứ có thể xảy ra, nhà bẩn, mụ Lan gào thét, bát chưa rửa, gián chạy, mưa bão....Hôm nào có việc gì quá lắm, mình mà có trót phải động tay chân làm việc nhà vào buổi tối thì cảm thấy trời như sập đến nơi. Đi chơi tới 12h đêm, 2h sáng thì được, chứ lau nhà vào cỡ 7h tối thì đã là cả một cuộc cách mạng.
Bởi thế cho nên xưa mình vốn sợ lấy chồng, sợ có gia đình. Thậm chí đôi lúc bây giờ mình vẫn còn khuyên 1 đứa nào đó là thôi đừng lấy chồng vội, chơi đã.
Nhưng mà.
Lừa đấy. Hihi
Tối qua vừa làm vừa nghĩ bụng, tại sao mình lại không thấy cáu, không thấy bực, không thấy mệt? Mà khi hì hục cọ nhà tắm nghĩ đến bà và con ngày mai ở nhà có bước chân vào nhà tắm cũng không bị bẩn, không bị nước ăn chân. Hì hục lau nhà thì nghĩ đến Mun bò lăn bò toài, lê la, liếm hết thứ nọ thứ kia trên nền nhà, bàn tay, đầu gối không bị bẩn, không bị xước xát. Nghĩ đến cả buổi tối lúc 2 vợ chồng ngả lưng, thấy sạch sẽ thơm tho, ấm áp khô ráo. Ờ. Nghĩ đủ bằng đó thứ mới lý giải nổi. Là khi lập gia đình vào, thì mình lại tự nguyện làm những công việc vốn trước đây coi là cực hình, mệt mệt một chút nhưng thấy lòng êm dịu thanh thản. Mà làm một hồi thấy thậm chí chẳng mệt. Thấy đời cũng đẹp vậy.
Vì vậy, mình khuyên các gái già, đừng có cưỡi ngựa mà ngó vào cuộc sống gia đình như mình trước kia. Dấn thân vào chút đi. Khác hẳn đấy! Hihiiiii
Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012
Mẹ mìn
Cứ bảo 2 tuần dài lắm, sao chịu nổi. Hóa ra, sắp hết 2 tuần rồi, sắp về với con đến nơi rồi!
Không biết con gái có nhớ mẹ ko nhỉ?
Theo mình, làm mẹ là một việc rất khó. Làm sao vừa chơi với con, lại vừa quan tâm được tới ba việc lăng nhăng của mình? Nhớ lại mỗi lần gần con bé, chơi với nó 1 lúc thì thích lắm, nhưng chơi cả ngày thì hóa mệt. Nhiều khi. Rất nhiều khi, mình bế con mà chẳng để tâm tới nó, mắt thì dán vào những tivi với cả sách vở. Nói chung, mình cũng xứng đáng danh hiệu mẹ mìn lắm.
Tối hôm qua 2 vợ chồng đi chơi trong chuỗi ngày trốn con trốn việc. Trốn nấu cơm, 2 vợ chồng chia nhau 1 lon Hà Nội và 1 bát thịt băm viên cũ cho vào lò vi sóng, xong rủ nhau a lê hấp ra quán 29 ngồi nghe nhạc bập bùng, thấy đời đẹp tệ! (Hic) Chưa kể buổi tối về diễn cảnh tình cảm, tâm sự đời tôi, cứ như kiểu vợ chồng mới cưới!!!
Quán 29 là cái sân nhạc 2 vợ chồng khám phá ra chừng 2 năm trở lại đây, thi thoảng lại ra đó ngồi hóng gió nghe band nhạc chơi và xem thiên hạ hát (:D). Band ở đó nghe phê nhất là chủ quán, chơi guitar, nói chung nghe phiêu diêu, có hồn, thú vị. Nói chung là thích. Mình thích nghe cả chủ quán hát, có hôm hâm lên hát không chuẩn nhưng nghe sướng tai lạ, có hôm bình thường. Nhưng mình không khoái nghe khách hát mấy. Nói chung, cảm tưởng người Việt mình ra đám đông không mấy tự tin. Trừ mấy chú thì lại có phần tự tin thái quá, như một con nghẽo hôm qua, thực sự, nhẩy chồm chồm như nghẽo, hát hò thì cải biên từ nhạc vàng sang nhạc Pop. Những cái ấy, đem đấm vào tai lũ bạn thân trong phòng karaoke thì được, chứ bắt mình nghe, thật chỉ muốn đấm cho nghẽo vài nhát cho gẫy xương sườn (:D - Lâu lâu được dịp chém, cứ gọi là phần phật)
Sau khi gật gù mấy bài từ chủ quán, mình đâm anh hùng, gọi phục vụ đăng ký luôn 1 bài, đăng ký xong tự nhiên tay chân run lẩy bẩy như kiểu sắp hạ đường huyết, nghĩ bụng mình vốn ghét thiên hạ ông ổng vào tai, nay định trông mong gì ở cái giọng này chứ. Thế nên một phút hứng chí mà ân hận tệ. Thế quái nào may band nhạc lại xin nghỉ chơi 15p, cũng muộn muộn, thế là 2 vc về quách. =)))))))
Nói chung là mình có đôi phút lá húng, nhưng giời thương còn may là còn biết mình là ai, hề hề. Xã thì quen với hiểu hứng chí lên của mình hay sao, chả ý kiến cò gì, nhưng mình kéo về thì cũng cười cười về hẳn, chắc cũng sợ nghe giọng vợ!!!!
Bữa nào Mun lớn lớn, mình cho gái ra chơi với các chú.
Không biết con gái có nhớ mẹ ko nhỉ?
Theo mình, làm mẹ là một việc rất khó. Làm sao vừa chơi với con, lại vừa quan tâm được tới ba việc lăng nhăng của mình? Nhớ lại mỗi lần gần con bé, chơi với nó 1 lúc thì thích lắm, nhưng chơi cả ngày thì hóa mệt. Nhiều khi. Rất nhiều khi, mình bế con mà chẳng để tâm tới nó, mắt thì dán vào những tivi với cả sách vở. Nói chung, mình cũng xứng đáng danh hiệu mẹ mìn lắm.
Tối hôm qua 2 vợ chồng đi chơi trong chuỗi ngày trốn con trốn việc. Trốn nấu cơm, 2 vợ chồng chia nhau 1 lon Hà Nội và 1 bát thịt băm viên cũ cho vào lò vi sóng, xong rủ nhau a lê hấp ra quán 29 ngồi nghe nhạc bập bùng, thấy đời đẹp tệ! (Hic) Chưa kể buổi tối về diễn cảnh tình cảm, tâm sự đời tôi, cứ như kiểu vợ chồng mới cưới!!!
Quán 29 là cái sân nhạc 2 vợ chồng khám phá ra chừng 2 năm trở lại đây, thi thoảng lại ra đó ngồi hóng gió nghe band nhạc chơi và xem thiên hạ hát (:D). Band ở đó nghe phê nhất là chủ quán, chơi guitar, nói chung nghe phiêu diêu, có hồn, thú vị. Nói chung là thích. Mình thích nghe cả chủ quán hát, có hôm hâm lên hát không chuẩn nhưng nghe sướng tai lạ, có hôm bình thường. Nhưng mình không khoái nghe khách hát mấy. Nói chung, cảm tưởng người Việt mình ra đám đông không mấy tự tin. Trừ mấy chú thì lại có phần tự tin thái quá, như một con nghẽo hôm qua, thực sự, nhẩy chồm chồm như nghẽo, hát hò thì cải biên từ nhạc vàng sang nhạc Pop. Những cái ấy, đem đấm vào tai lũ bạn thân trong phòng karaoke thì được, chứ bắt mình nghe, thật chỉ muốn đấm cho nghẽo vài nhát cho gẫy xương sườn (:D - Lâu lâu được dịp chém, cứ gọi là phần phật)
Sau khi gật gù mấy bài từ chủ quán, mình đâm anh hùng, gọi phục vụ đăng ký luôn 1 bài, đăng ký xong tự nhiên tay chân run lẩy bẩy như kiểu sắp hạ đường huyết, nghĩ bụng mình vốn ghét thiên hạ ông ổng vào tai, nay định trông mong gì ở cái giọng này chứ. Thế nên một phút hứng chí mà ân hận tệ. Thế quái nào may band nhạc lại xin nghỉ chơi 15p, cũng muộn muộn, thế là 2 vc về quách. =)))))))
Nói chung là mình có đôi phút lá húng, nhưng giời thương còn may là còn biết mình là ai, hề hề. Xã thì quen với hiểu hứng chí lên của mình hay sao, chả ý kiến cò gì, nhưng mình kéo về thì cũng cười cười về hẳn, chắc cũng sợ nghe giọng vợ!!!!
Bữa nào Mun lớn lớn, mình cho gái ra chơi với các chú.
Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012
Nhớ con Mun kinh khủng
Hôm nay vậy là xa con Mun được chừng 8 buổi rồi. 2 bố mẹ đang tự hưởng thụ mỗi phút giây nhàn tản, chậm rãi, mênh mông thời gian của việc vắng con.
Bố mẹ đi chơi, bố mẹ không thèm nấu ăn, đi ăn cơm hàng suốt cả một ngày, bố mẹ không thèm giặt đồ, rác thì để 2 ngày vẫn không thấy đầy ú như khi có con ở đây chỉ một buổi.
Bố mẹ xem phim, đọc truyện tới khuya lơ khuya lắc, bố mẹ bật quạt vù vù dọi thẳng vào giường. Bố mẹ ngủ không thèm mắc màn bao giờ, dầu cho sáng dậy đập chết một con muỗi mọng máu bám dính trên tường vì không bò đi đâu nổi.
Nhưng bố mẹ nhớ con ghê lắm. Thấy mỗi phút giây nhàn tản, tay chân thừa thãi đến vô vị. Nhớ nhất mỗi sáng sớm dậy, nhớ đôi mắt con trong veo ngơ ngác nhìn bố nhìn mẹ, nhớ miệng con cười toe, nhớ cái người nhanh như cắt lẫy vèo một cái, nhớ dáng khua tay khua chân loạn cả lên, nhớ cả tiếng cười, tiếng ê a...
Dẫu biết rằng con đang trộm vía ăn tốt, ngủ tốt trên nhà ông bà nội. Dẫu biết rằng, ông bà chăm con rất tốt, chẳng khác gì bố mẹ chăm. Dẫu biết rằng con ở đâu thì cũng được đảm bảo ăn, chơi, ngủ, thậm chí trên đó không khí còn thoáng mát hơn, trong lành hơn.
Nhưng vẫn nhớ con lắm Mun ơi. Chắc con cũng nhớ bố mẹ phải vậy không? Chỉ là con chưa biêt nói ra thôi Mun nhỉ?
Bố mẹ đi chơi, bố mẹ không thèm nấu ăn, đi ăn cơm hàng suốt cả một ngày, bố mẹ không thèm giặt đồ, rác thì để 2 ngày vẫn không thấy đầy ú như khi có con ở đây chỉ một buổi.
Bố mẹ xem phim, đọc truyện tới khuya lơ khuya lắc, bố mẹ bật quạt vù vù dọi thẳng vào giường. Bố mẹ ngủ không thèm mắc màn bao giờ, dầu cho sáng dậy đập chết một con muỗi mọng máu bám dính trên tường vì không bò đi đâu nổi.
Nhưng bố mẹ nhớ con ghê lắm. Thấy mỗi phút giây nhàn tản, tay chân thừa thãi đến vô vị. Nhớ nhất mỗi sáng sớm dậy, nhớ đôi mắt con trong veo ngơ ngác nhìn bố nhìn mẹ, nhớ miệng con cười toe, nhớ cái người nhanh như cắt lẫy vèo một cái, nhớ dáng khua tay khua chân loạn cả lên, nhớ cả tiếng cười, tiếng ê a...
Dẫu biết rằng con đang trộm vía ăn tốt, ngủ tốt trên nhà ông bà nội. Dẫu biết rằng, ông bà chăm con rất tốt, chẳng khác gì bố mẹ chăm. Dẫu biết rằng con ở đâu thì cũng được đảm bảo ăn, chơi, ngủ, thậm chí trên đó không khí còn thoáng mát hơn, trong lành hơn.
Nhưng vẫn nhớ con lắm Mun ơi. Chắc con cũng nhớ bố mẹ phải vậy không? Chỉ là con chưa biêt nói ra thôi Mun nhỉ?
Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012
Mệt mỏi với số 1 và sự vô tâm
Xưa xem một cái hài của Đức Khuê, rằng trên đời sợ nhất là làm số 1 - Mình đồng cảm lắm. Mình vốn quen làm số 1 từ bé, con cả mà, nhưng rồi ra đời, thấy mệt mỏi dần với những số 1 khác, nên dần dần mình chuyển sang số 2, số 3 lúc nào không biết.
Mình công nhận việc phải chịu đựng các số 1 mệt mỏi thật. Mệt mỏi thật đấy!
Mình công nhận việc phải chịu đựng các số 1 mệt mỏi thật. Mệt mỏi thật đấy!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
