Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư gửi các con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư gửi các con. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Lại những tháng ngày băn khoăn

Các con yêu quý của mẹ,

Mẹ lại đang sống trong những tháng ngày băn khoăn, lo lắng về tiền bạc và suy nghĩ về một số thứ không được như ý. Mẹ ghi ra đây để sau này các con đọc hiểu phần nào.

Trưa nay mẹ ru Mun ngủ, mẹ cứ hát "Bé ơi, ngủ đi đêm đã khuya rồi..." là Mun lại mếu máo chảy nước mắt, nhìn thương lắm. Mẹ ôm Mun mẹ hỏi con làm sao thì con lại giẫy ra. Mẹ chỉ biết vậy là con gái mẹ đã phải chịu một tổn thương tâm lý nào đó mà rất có thể là do phải ngủ xa mẹ sớm, ở trên nhà ông bà khi con còn lạ và chưa thích, nên giờ mới vậy. Con chỉ bị vậy từ khi con về quê ở với ông bà nội từ khi được 15 tháng tuổi. Mẹ rất thương con. Mẹ vẫn đang hát đi hát lại bài này hàng ngày, hy vọng con sẽ vượt qua được nỗi ám ảnh đầu đời này.

Bố và mẹ đang tìm mọi cách để đủ tiền bước đầu lo cho các con một chỗ ở ổn định còn có tương lai lâu dài ở đất Hà Nội này. Những ngày gần đây thấy bố đi làm về mệt, chỉ muốn nghỉ ngơi vì stress quá, mẹ lại rất thương bố. Sức mẹ chẳng lo được giúp bố thì chớ, mẹ lại nghĩ tới các khoản phải trả sắp tới, các chi phí hàng ngày, cũng thấy hơi áp lực.

Tuy vậy, băn khoăn thường trực nhất của mẹ vẫn là về Mun. Mẹ cứ nghĩ mãi không biết nên như nào. Vấn đề là thế này: Mẹ thấy việc chăm và nuôi Mun thường chịu ảnh hưởng rất nhiều từ bên ngoài mà không theo chủ ý của mẹ. Mẹ hoàn toàn có thể (nói theo nghĩa vô cùng đen) là "giành giật" lại điều đó. Không cho một ai có ảnh hưởng hoặc tác động lên bất kỳ sự nuôi và dạy Mun nào. Tuy nhiên, mẹ bối rối không biết rằng liệu điều đó có thực sự tốt cho con?
Nguyên nhân chính là do con được nhiều người yêu quý quá, từ ông bà nội, cô chú và ông bà ngoại, các dì. Nhưng chủ yếu tác động chính là từ phía gia đình bố con. Ông bà nội quá yêu quý con, chăm chút con theo cách của ông bà và tính cách này phần nào ảnh hưởng tới cái nhìn của cô chú con về điều đó. Ông bà ép con ăn tới khi con rất nặng, hiện giờ con đã được gần 14kg rồi, chân tay con chắc nịch, con thường xuyên rất hay bị nôn và trở nên rất ngoan khi sau khi nôn là lại có thể ăn lại được tiếp. Tới giờ mỗi khi mẹ nhờ chú con cho ăn, chú con lại cũng kiểu ép như thế. Việc ép con ăn này thậm chí bắt đầu từ bà ngoại ngay từ khi con còn rất nhỏ. Mẹ vốn không có quan điểm đó từ đầu, tuy nhiên mẹ cũng mong muốn con tăng cân và con khỏe mạnh, mẹ bối rối sợ rằng tất cả kiến thức mình có chỉ là sách vở, còn các bà đều có mỗi người 3 lần kinh nghiệm nuôi con, nên mẹ đã nhắm mắt cho qua. Mẹ không biết rốt cục rồi mình có làm sai không???
Về chuyện dạy, hiện giờ ông bà nội và cô chú, dì đều bắt con thơm bằng môi, miệng. Mẹ rất ghét điều đó vì mẹ sợ con bị lây bệnh từ răng miệng. Nhưng hỡi ôi, chính mẹ cũng không cưỡng lại được sự hấp dẫn mỗi khi con thơm đôi môi bé bỏng lên miệng mẹ. Mẹ vô cùng khó chịu khi thấy con làm điều đó với bà, với cô hay chú, nhưng lại không thể tránh điều đó với chính mẹ. Chút ích kỷ mong muốn có được tình cảm của con ngăn mẹ quyết liệt trong việc thay đổi hành vi đó của con. Mẹ biết làm sao bây giờ?
Con được mọi người thương yêu, con sống chan hòa và tình cảm, con sinh động và cũng rất nghe lời. Đó đều là những phẩm chất của một cô bé ngoan, mà nếu như chỉ có mẹ và con, với tính cách không được hiền dịu mấy của mẹ liệu rồi con có được như thế? Mẹ vẫn tự ti tự bào chữa cho sự yếu đuối và yếu kém của mình như vậy, trước mỗi lần nhắm mắt làm ngơ cho sự yêu thương và sở hữu của mọi người dành cho con.
Cô con bảo, em xí phần thứ 7 này cho Mun đi chơi ở ...nhé. Mun biết mẹ suy nghĩ gì không? Mẹ bực. Con là con của mẹ, chả có ai xí phần được hết. Nhưng mẹ lại nghĩ, con được đi chơi những nơi mà mẹ cũng chưa biết, con có cơ hội được chơi với các bạn khác, được trải qua những khoảnh khắc mà chưa chắc bố mẹ đã mang lại được cho con. Vì thế mẹ luôn vui vẻ trước những đề nghị kiểu đó, mẹ thấy con được yêu thương và mẹ vui vì điều ấy. Chỉ trong sâu thẳm thâm tâm, mẹ gợn lên chút băn khoăn, mẹ lo khi không có mẹ, rồi mọi người đối xử với con ra sao, có quát mắng đòi dạy bảo con, hay có quá chiều chuộng làm con hư? Mẹ sợ tất cả những tác động ngoài sự có mặt của mẹ, ngoài sự chủ động của mẹ, làm thay đổi lên con của mẹ theo hướng mẹ không hiểu nổi, không kiểm soát được. Mẹ sợ và không thích điều ấy. Nhưng mẹ lại cũng sợ nếu chỉ bo bo giữ con bên mình, con sẽ mất nhiều hơn là được....

Mẹ cũng khá mệt khi vừa đi làm vừa chăm con. Đến nỗi mấy ngày nay rồi kể từ khi con xuống mẹ còn chưa tắm gội :D

Cả nhớ Min và lại nỗi áy náy với bà ngoại. Các con đúng là cả niềm hạnh phúc và nỗi áp lực lớn lao của mẹ.

Yêu các con thật nhiều.



Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Thư gửi các con 3










Hôm nay bố chã đi thi bằng lái xe. Chúc bố chã thi đậu nhé!

Tối qua lúc mẹ đi đón bố, mẹ bảo bố vậy là đã 15 ngày bố đi làm liên tiếp rồi đấy Mun nhỉ.

Ngày nào mẹ cũng lai bố ra khỏi nhà từ lúc đường còn lưa thưa bóng người, tối lại đón lúc cả thành phố đã sáng rực ánh đèn điện. Bố về nhà cũng chỉ kịp tắm rửa, ăn vội bát cơm xong thì em Min cũng đã đến giờ đi ngủ. Đôi khi bố cũng chẳng kịp thơm em, bố chỉ kịp nhắm tịt mắt vào và khò khò thôi trong khi tay vẫn cầm quyển sách. Bố cũng bảo mẹ là bố làm cố tuần này, như vậy tuần tới bố có thể được nghỉ 2 ngày là thứ 6 và thứ 7 rồi. Để về thăm con đấy con à. Bố đếm từng ngày để được về thăm con. Thế mà buồn quá, cuối tuần này mẹ bận việc công ty rồi, phải hoãn lại lịch về thăm con. Tối nay bố đi thi về, mẹ sẽ hỏi bố về lịch cuối tuần sau Mun nhé. Bố mẹ sẽ về nhà ông bà. Mặc dù lần nào đi cũng mong con đừng khóc, lại cũng mong con cứ khóc...

Một tháng với bố mẹ dưới này sao mà nhanh, sao mà chậm. Nhanh vì ngày trôi qua nhanh quá, công việc cuốn bố mẹ đi, cuối ngày về chỉ kịp bế em Min một chút, đôi khi xong việc nhìn đồng hồ cũng là lúc biết con đã đi ngủ, bố mẹ lại nhớ về con, lại mở điện thoại ra xem, nhưng nhớ vậy thôi mà có phải lúc nào cũng gọi được cho con đâu. Lại nghĩ giờ đó con đã ngủ hoặc sắp ngủ, lại nghĩ con có thích điện thoại đâu. Con chỉ Mẹ ơi, Bố ơi...rồi lại phải ra với các trò chơi của con. Con còn bé bỏng quá mà. Cái con cần đâu phải vài câu nói, con cần bố mẹ ở bên, được bố mẹ bế trên tay, ru đi ngủ, sáng sớm tỉnh dậy thấy bố mẹ nằm cạnh đang nhìn con cười. Thế là con có thể hết quay sang trái lại sang phải thơm người này người kia...

Mun càng lớn càng biết, mẹ càng thấy thương Mun nhiều hơn. Đôi khi mẹ lại mong Mun vẫn chưa nhận thức được nhiều, để con ở nhà với ông bà mà vẫn thấy vui, thấy đủ đầy. Trẻ con thì chỉ cần được ăn ngủ điều độ, được chăm sóc tốt là đủ. Mẹ vẫn thầm mong sao con vẫn ở cái tuổi ấy...Dẫu đôi khi mẹ giật mình, mẹ thấy dường như con gái mẹ lớn hơn tuổi rất nhiều.

Mẹ không thích mỗi khi ông bà bảo con gọi Mẹ ơi, con nhớ...Mẹ chỉ muốn Mun là 1 em bé nhỏ, mẹ gọi thì biết dạ, mẹ hỏi con chó sủa thế nào thì con bảo "Gâu gâu". Mẹ muốn con được sống hồn nhiên đúng tuổi của con.

Mẹ thiếu con vô cùng. Một tháng xa con thực sự sao lại xa như thế.

....
Ngày ngày điên cuồng tìm đất cát, vốn chỉ xuất phát từ một mong muốn lớn nhất, là được ổn định để đón con xuống cùng...



Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Thư gửi các con 2


Cứ lý do rồi lý trấu. Cuối cùng cái lười viết trở thành bệnh. Cũng còn may là ngày nào trong đầu mẹ cũng hình dung ra các câu chuyện để nói với các con, viết cho các con và gom góp tư liệu được mỗi ngày một chút.

Mẹ nhớ Mun nhiều, Vậy là Mun đã ở trên nhà ông bà được gần 2 tháng vắng bố mẹ. Mẹ biết Mun nhớ bố mẹ nhiều lắm. Lần trước về rồi đi con khóc mãi không thôi. Phần vì ông bà, phần vì cuộc sống dưới này có em đang chưa ổn định, phần vì lo cho sức khỏe và sự hoạt bát của con, bố mẹ đành để con ở quê. Con trở thành gái quê chính hiệu. Hihihh.....Con chỉ thích đi chân đất, con thích chơi với chó mèo, con la hét rất to, con trở nên không còn nhút nhát khi tiếp xúc với người lạ, bạo dạn và hồn nhiên. Con đang dần trở thành một cô bé vô cùng đáng yêu. Mẹ vẫn luôn thầm sung sướng mỗi khi thấy con đạt được một "thành tích" mới như thế. Bố mẹ giờ đây chỉ mong sao nhà mình sớm ổn định, để gia đình mình đoàn tụ, mẹ sẽ chăm sóc các con dẫu còn đầy sự vụng về.

Em Min thì giờ ghê gớm lắm rồi, hôm nay em đã được tròn 4 tháng tuổi. Em hay ăn vạ chứ không ngoan như con ngày trước. Em hay hờn mẹ, và mỗi khi hờn thì mẹ và bà hay các dì toàn phải bế em lên, nựng nịu em mãi em mới chịu thôi. Không như con gái của mẹ, chỉ khóc hờn được một lúc rồi lại tự chơi ngoan (Mẹ thương con thật nhiều). Em Min đã biết lẫy, có thể trườn được giật lùi nữa, chân em đạp thì rất khỏe, suýt rách cả áo bà (Ngày trước chân con cũng đạp khỏe như thế). Mẹ cũng tắm cho em bằng nước vắt chanh giống như với con, có điều xưa mẹ tắm cho Mun hoàn toàn bằng nước sôi tới khi con hơn 4 tháng tuổi, còn nay mẹ "rèn luyện" cho em hơn, mẹ cho em tắm nước lã từ khi em mới 2 tháng tuổi. Con trai là phải thế, con nhỉ? Em cũng trộm vía chịu khó ăn hơn con, bây giờ có lúc em đã ăn được 210ml, bằng mức của con hiện tại rồi đấy, con biết không hả con gái lười ăn của mẹ?


Không biết Mun có giận mẹ lắm không nhỉ? Mẹ vẫn nghĩ Mun sẽ giận mẹ, giận lâu, vì tội để con sống xa mẹ dù biết chỉ là tạm thời. Mỗi lần mẹ ru mà con khóc khóc mếu mếu là mẹ chỉ muốn lôi con ngay xuống Hà nội, không cần ông bà nào chăm đỡ cả, cả nhà mình tự chăm nhau....Nhưng Mun ơi, con còn nhỏ quá, cả em Min nữa, cả gia đình mình cố gắng chờ một thời gian nữa nhé!

Mẹ mua cho Mun 1 cái ca uống nước bằng inox, 1 bộ quần áo xịn và 15 cái quần đùi :D, tuần sau mẹ gửi về cho con nhé?

Em Min giờ biết cả hóng chuyện rồi con ạ. Nhưng khả năng em sẽ bướng lắm. Mấy nữa sống chung chắc hai chị em phải học cách sống hòa bình với nhau thôi. Mẹ chờ mong từng ngày tới ngày đó.

Cuộc sống đôi khi thật mệt mỏi, những lúc ấy, mẹ lại nhớ về con và em, nhớ về bố, như một nơi vững chắc để tâm hồn không còn chông chênh mệt mỏi. Có bố và các con, mẹ biết mình phải đi đâu, phải làm gì, mục tiêu sống cũng thật rõ ràng dễ hiểu, ngày dài trở nên ngắn. Bố và các con, là hạnh phúc nhất đời của mẹ. Hihihhh....




Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Thư nhanh viết vội gửi các con ngày 06/5/2013

Gửi con gái 19 tháng tuổi và con trai 3 tháng tuổi của mẹ. 

Dạo này thời gian trôi qua nhanh quá. Vèo cái là hết ngày. Mẹ hầu như chẳng còn thời gian vào ghi cho con.

Tối về đến nhà là quấn quýt vào con, buổi tối cho con ngủ thì cả bố cả mẹ cũng díp cả mắt lại.

Cuộc sống trôi nhanh, và hạnh phúc.

Có điều ít thời gian rảnh quá, cho blog này.

Thời gian dành riêng cho mẹ và cho bố, có lẽ là vài  phút buổi sáng và vài phút buổi chiều khi mẹ đi đón bố đi làm về. Đi trên đường khi ấy, mẹ và bố dường như trút mọi phiền muộn của một ngày dài. Bố mẹ cũng có những phút giây được cầm tay nhau dù thời gian chỉ bằng đi hết một con đường ngắn ngủi.
Vậy thôi, rồi về đến nhà, lại cơm cơm nước nước, rồi con, cuốn thời gian buổi tối. Rồi lúc con ngủ, dọn dẹp xong thì mắt lại díp vào. :D

Mẹ vẫn muốn viết: mẹ yêu các con thật nhiều. Mẹ thương chị Mun thật nhiều, mẹ cũng thương em Min. Mẹ luôn cố gắng dành những điều tốt đẹp nhất cho các con, vì các con.

Mẹ.

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Thư gửi các con của mẹ!

Mẹ bắt đầu nảy ra suy nghĩ sẽ viết thư cho các con, về những suy nghĩ, đúng hơn là những lời khuyên mẹ nghĩ mẹ muốn dành cho các con, khi các con lớn lên, khi các con nhận thức, khi các con vấp ngã, khi các con gặp phải những điều mà mẹ có thể đã gặp, sẽ gặp, hoặc sợ là các con sẽ gặp phải....Tất cả, thật to lớn phải không con?
Mẹ vốn định khi nào các con lớn, mẹ sẽ dành từ từ tất cả những kinh nghiệm mẹ có được, dần dần bằng cách nào đó nói với các con.
Nhưng, tại sao chúng ta không làm điều đó ngay bây giờ nhỉ? Ngay khi những suy nghĩ của mẹ còn mới mẻ, mạnh mẽ, và vấn đề là mẹ muốn các con biết mẹ nghĩ về chúng như thế, mong muốn như thế.
Bà ngoại đã nuôi mẹ lớn với một thái độ tích cực theo một cách nào đó, mẹ có những điểm tốt, nhưng cũng có những tính cách xấu. Mẹ muốn sửa sai từ cách của bà ngoại, và học thêm những cách tốt từ bà nội khi nuôi dạy bố các con thành như ngày hôm nay :D. Thật lớn lao phải không con? Ngay cả mẹ, cũng đang học và hoàn thiện chúng hàng ngày, từ trước tới nay, và mai sau nữa.
Điều đầu tiên mẹ muốn nói với các con rằng: Để đạt được thành công trong bất kỳ một việc nào các con làm, thành công đôi khi không chỉ là thành quả được công nhận bởi người khác, đôi khi đó chỉ là cảm giác thật thoải mái, không hối tiếc khi các con hoàn thành một công việc mà các con phải cố gắng, bỏ thời gian, công sức vào đó, dẫu cho nó chẳng mang lại một kết quả nào nhìn thấy ngay được. Để đạt được bất kỳ một thành công nào trong công việc các con làm, trước hết các con hãy Là Chính Mình, và thứ hai là hãy Tìm Thấy Niềm Vui Trong Công Việc đó, bất cứ một niềm vui nào, hãy làm nó thường xuyên và xuyên suốt!

Đối với mẹ, điều mẹ có thể làm đó là cố gắng để các con có một Là Chính Mình khỏe mạnh về cả thể chất lẫn tinh thần, mẹ sẽ cố gắng để lấp đầy những hố trống ở đâu đó trong tâm hồn các con, mà qua các giai đoạn trưởng thành kiểu gì chúng cũng tìm đến với tất cả mọi người. Khi các con có một tâm hồn khỏe mạnh, các con sẽ dần có được niềm tin vào bản thân, niềm tin vào tương lai, sự bình yên trong tâm hồn. Khi đó, những người ngoài sẽ nhận thấy điều đó từ các con, chúng sẽ giúp cho công việc các con phải thực hiện dù cho có khó khăn đến đâu cũng sẽ có hy vọng.

Mẹ yêu các con!