This is the world of Coc Ghe and her eternal partner - Chong Beo. He may not know what is included in the content, because his English is so bad, but these pages will be set for him, for our relationship, for my life, my family, and things around me and ours. Welcome!
Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015
Sinh em Mỳ tôm
Mẹ đặt tên hôm nay là "Ngày nhìn lại" nhé, vì là do một sự kiện nào đó mà bỗng nhiên mẹ đọc lại được bao nhiêu ký ức từ cách đây 7-8 năm, rồi tới lúc viết nhật ký cho sự ra đời của các con. Và mẹ bỗng thấy tội lỗi nếu như không đưa nốt lên đây ký ức về ngày sinh em Mỳ tôm, mặc dù lý do bào chữa lâu cho sự update của mẹ cũng như lâu không viết ở đây là vì cho rằng rồi thì cái site này cuối cùng nó cũng sập....:))
Mẹ muốn viết cho các con đầy đủ, một sự đối xử như nhau và trọn vẹn. Chị có gì, em có nấy, anh có gì, em cũng có nấy. Và vì thế, hôm nay mẹ cứ ghi lại khoảnh khắc mẹ sinh em Mỳ Tôm. Biết đâu sau này mẹ còn xuất bản thành sách cho các con đọc lại nhỉ?
Phải nói đến em Tôm thì mẹ đã không care về ngày dự sinh nhiều lắm :D. Mẹ chờ các dấu hiệu để đoán con ra đời, từ tuần thứ 40 mẹ đã cho mình cảm giác khá thoải mái. Mẹ nghỉ làm trước khi sinh em 10 ngày, cho nó tròn tháng cho các cô chú tiếp quản dễ tính lương. Ấy là mẹ củ chuối lý do thế, chứ một phần vì mẹ cũng muốn được nghỉ ngơi tách khỏi công việc một chút trước khi sinh con. Hồi sinh em Tôm, nhà mình vẫn ở cái nhà tập thể cũ bên Vĩnh Phúc. Nhà đó có tận 3 phòng, các dì 1 phòng, bố mẹ 1 phòng, 1 phòng khách. Mun Min hồi đầu thì ngủ với mẹ, sau mẹ sắp sinh thì sang ngủ hết với các dì và bà. Hồi đó dì Meo dì Dung vẫn chưa đứa nào có người yêu. Thế mà ngày mẹ sắp sinh Tôm, dì lại đã làm đám cưới.
Chuyện mới đó mà thật nhanh.
Kể lại chuyện đi đẻ, bữa đó mẹ nghỉ ở nhà cũng được 10 ngày rồi. Quanh đi quẩn lại ngày ngày mẹ chỉ có đi chợ, thích ăn cái gì thì mua, chị Mun và em Min đều đi học, có các dì và cả bà ngoại đỡ đần nên mẹ rất thảnh thơi. Bố các con thì đi làm suốt ngày, tối cũng hay về muộn. Bữa đó cũng như mọi ngày, mọi người thì chắc là mặc kệ mẹ vì đoán mẹ giờ đầy mình kinh nghiệm rồi, cứ ai làm việc người nấy. Dì Dung vẫn đi học, dì Meo vẫn đi làm, bố con cũng đi làm, bà ngoại cũng đi đâu thì đi. Ngày ngày mẹ cứ tha thẩn với cái máy tính, hoặc là tính tính toán toán tiền nong, hoặc chán thì lại mua hoa quả, rửa hoa quả rồi xếp nó đẹp đẽ mà chụp ảnh -))))), chiều về thì đưa anh chị con đi xuống sân chơi. Đồ sinh của Tôm thì rất đơn giản, cực đơn giản, vì hầu như là đồ của anh chị để lại, còn mấy thứ lặt vặt mẹ cũng sắm sửa gọn gàng hết rồi. Nên mẹ chỉ chờ và chờ, còn sốt ruột vì mãi chẳng thấy dấu hiệu gì. Mẹ cũng mong Tôm ra sớm, chủ yếu đỡ sốt ruột, và được trông thấy con an toàn, khoẻ mạnh như các anh chị cho yên tâm. Bữa đó buổi chiều tầm 3h, anh chị con vẫn đang đi học, các dì về sẽ chia nhau đi đón, mẹ đang đi rửa hoa quả thì thấy dấu hiệu đầu tiên. Mẹ vào chat với các cô cùng công ty là có khi sắp đẻ. Rồi mẹ cắm cơm như bình thường. Các dì và anh chị Tôm đi học về nhà, tắm rửa và nấu cơm, mẹ chỉ bảo dì Dung là thôi hôm nay không kề cà, nấu cơm nhanh ăn nhanh, để ăn xong chị còn đi đẻ =)))))) Dì Dung còn cứ tưởng mẹ đùa!
Bữa đó dì Dung đi đón bố con thay mẹ, bố về cả nhà ăn cơm xong là 8h. Mẹ bảo bố là có khi đau đẻ rồi, bố bảo thế hả? Thế có đi bệnh viện luôn không? Mẹ bảo bố cứ từ từ đã, chẳng vội. Mẹ sang phòng mình nằm, lát sau thấy bố sang theo luôn, bố nằm xoa lưng cho mẹ trên giường. Có mỗi thế thôi mà mẹ chẳng thấy đỡ đau hẳn. Nhẹ nhàng như đẩy xe hàng. Mẹ còn kể cho bố chuyện cơ quan, chuyện công ty lúc bấy giờ vẫn là mối quan tâm hàng đầu của mẹ. Bố mẹ nói chuyện 1 lúc thì mẹ nhìn đồng hồ đã 10p 3 cơn. Mẹ bảo bố thôi vào viện được rồi. Vào viện kiểm tra, nếu không phải đau đẻ thật thì đi lại đi về. Mẹ nói với bố thế, vì thực sự cũng chẳng thấy đau lắm. Có khi, sức chịu đựng của mẹ tốt lên rồi hay sao....
Vào viện là gần 9h, bố xách đồ ngồi ngoài, mẹ vào phòng cấp cứu kiểm tra, các cô vừa kiểm tra cái, hét lên với bên ngoài (mà không thèm nói với mẹ): Ối giời, mở 4 phân rồi nhé!!! Mẹ cười toe, nghĩ bụng là thế là giờ phút đó cũng đến, chắc cũng chỉ sinh con trong đêm nay. Các cô thấy mẹ cười toe ra thông báo với bố con, các cô hỏi Ô thế chị không đau à? Mẹ bảo Đau chứ, nhưng chẳng lẽ phải khóc à? Đau bình thường thôi mà. Các cô thấy mẹ trả lời thế thì lại giục: Ôi thôi cho lên đi đẻ đi, đưa thứ 3 không nhanh có khi đẻ rơi bây giờ. Mẹ lại cười cùng với bố con đi nộp tiền rồi đi theo các cô lên phòng chờ đẻ.
Mẹ vào phòng chờ khu vực đã sinh anh Min 2 năm trước mà thấy khác quá vì bệnh viện đang xây lại. Mình mẹ và 1 cô nữa nằm trong 1 phòng rộng thênh thang với đủ máy móc. Lần này mẹ thấy lạ vì các cô không bắt mẹ đi lại như 2 lần trước, lại bảo mẹ nằm lên giường và đo cơn co đâm mẹ thấy sốt ruột. Mẹ nghĩ bụng, có khi đi lại còn nhanh sinh hơn. 30p kiểm tra 1 lần sao cứ phải nằm im thế này....
Nằm được 1 lúc chưa đến 20 phút thì có cô lại vào kiểm tra, giường bên thì chẳng nói gì nhưng đến mẹ thì cô bảo: Ối 6 phân rồi, thế chị vào phòng đẻ đi. Rồi cô lại hỏi: Ơ thế chị không đau à???....
Vào phòng sinh, mẹ được cho lên bàn ngay, vừa nằm thở theo hiệu lệnh, vừa thỉnh thoảng buôn chuyện với các cô điều dưỡng hộ sinh, 8 phân rồi 9 phân. Các cô vẫn bảo chờ tí, chờ tí. Rồi có 1 bác sỹ nào đó, ngái ngủ lúc 10h đêm đi vào phòng và quát lên với các cô "Bệnh nhân 10 phân rồi, đầu em bé đây rồi còn bảo chờ, chờ chờ gì nữa" thì lúc đó các cô mới cuống cuồng cuồng lên ra bàn của mẹ. Lúc đó mẹ thấy bà ngoại vào, bà bảo bố con bảo bà vào, mẹ lên cơn điên tiết mẹ quát lên với bà, bảo bà ra bắt bố con vào ngay cho mẹ. Đã không phải mang nặng đẻ đau, mỗi việc chứng kiên còn không ra đầu ra đũa sao đòi làm bố các con được nhỉ? Phải không mấy đứa? (Riêng vụ này sau này mẹ phải tạ lỗi với bà ngoại)
Bố con lúp xúp đi vào, mặt bố con có 1 tí ngắn tũn, sau bố con mới bảo mẹ là do hồi bố chứng kiến mẹ sinh em Min, bố thấy thương mẹ nên giờ bố không muốn nhìn nữa. Nhưng bố chưa hiểu, là có bố mẹ mới yên tâm được. Bố kiên nhẫn mới chịu được tính điên tiết lên cơn của mẹ, làm mẹ dịu lại, làm mẹ bình tĩnh, làm mẹ thấy mọi chuyện đều nhẹ nhàng.
Bác sỹ hô rặn nào, và em Mỳ tôm ra đời trong vòng chưa đến 1 nốt nhạc :D. Em chào đời lúc 10h20 tối ngày 10/12/2014. Mẹ chẳng thấy mệt, cũng chẳng muốn xỉu (mà mặc dù thực lòng mẹ thích thế hơn, để được ngủ lịm đi, cảm giác rất sướng, đằng này cứ tỉnh như sáo, khâu đau nhoi nhói), mẹ nhìn em thì thấy thích vì em tóc mượt đen nhay nháy, lông mày cũng đen. Mẹ bảo thôi thế là thích rồi, tóc nó giống bố. Ai dè, giờ em 10 tháng rồi, tóc lại loe hoe hình như giống mẹ....
Và rồi, em Tôm đến với gia đình chúng ta. Nhà mình giờ có 5 người!
Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013
Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013
Thư gửi bố bạn Mun Min
Thân gửi bố các bạn Mun, Min
Cuộc sống là những lựa chọn, và từ khi chọn bố Mun Min, đến 95% thời gian mẹ hài lòng với lựa chọn của mình.
5% là những ngày như hôm nay.
Hôm nay là ngày như cái ngày Bố Mun Min hỏi mẹ là "cái tôi của mẹ đi đâu mất rồi?"
Lấy nhau rồi sinh con, cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Hai đứa trẻ ra đời, cuộc sống có bao thay đổi. Từ chỗ 2 vợ chồng thích gì ăn nấy, thích đâu chơi đấy, kế hoạch du lịch còn sắp xếp 1 năm phải 1 chuyến đi xa vài chuyến đi gần. Cho tới nay thì cuộc sống dường như thu hẹp lại, chẳng còn thế giới, chẳng còn đại dương với cả Himalaya, đến cả Fanxiphang giờ cũng đã là một mơ ước xa vời dường như chẳng bao giờ còn thực hiện được. Hiện giờ, thế giới của mẹ chỉ là chợ/cháo cho con, trường/cô của con, bà/người trông con, địa điểm/trường học của con, công ty của mẹ, tiền/tiết kiệm cho con, sức khỏe/bác sỹ của con, bệnh viện của con, bảo hiểm y tế cho con, hàng xóm/bạn bè của con. Và bố thì mẹ cũng đoán nhân sinh quan thế giới quan của bố đã khác đi nhiều, mà nguyên nhân sâu xa, tất cả đều vì tương lai của các con mà phấn đấu.
Và để dung hòa các mối quan hệ, để tạo một môi trường hòa bình yên ả nhất cho các con, càng ngày mẹ càng thấy mình hay dĩ hòa vi quý, mẹ ít nói đi, ít ý kiến riêng đi. Và cũng vì mẹ không còn thời gian để nghĩ về các vấn đề cũ như là: Mẹ muốn đi đâu, mẹ đang thích gì. Vì câu trả lời luôn là: mẹ muốn đi đâu để các con được vui chơi khỏe mạnh, mẹ thích mọi thứ khiến các con và gia đình được vui vẻ hạnh phúc.
Đến 1 ngày bố hỏi mẹ là " Cái tôi của mẹ đi đâu rồi?" Bố không muốn nói chuyện với mẹ, vì mẹ làm gì còn nhiều ý kiến riêng, vì cứ khi các con ngủ là mẹ đã ngáy khò khò.
Và lại đến 1 ngày, mẹ bức xúc nói chuyện với bố, mẹ thể hiện quan điểm cá nhân, đòi hỏi cá nhân, thì bố bảo mẹ là "Bố đau đầu lắm, bố chỉ muốn mọi chuyện nhẹ nhàng, không phải lo lắng gì, để dành bận tâm cho công việc" Và mẹ lại âm thầm với nỗi bức xúc của mình, lại như mọi lần, tìm cách dẹp nó đi, cái tôi chẳng là ai cả, nó chẳng là gì hết, mọi việc nó phải làm là trốn sạch đi, để mẹ và bố được sống hạnh phúc thanh thản chẳng phiền lòng vì cái gì. Bởi vì, chẳng có mâu thuẫn nào mà sự hy sinh lại không giải quyết được cả. Thế phải không bố? Thế rồi một ngày nào, bố đừng hỏi mẹ: Tại sao, cái tôi của mẹ không còn nữa??
Cuộc sống là những lựa chọn, và từ khi chọn bố Mun Min, đến 95% thời gian mẹ hài lòng với lựa chọn của mình.
5% là những ngày như hôm nay.
Hôm nay là ngày như cái ngày Bố Mun Min hỏi mẹ là "cái tôi của mẹ đi đâu mất rồi?"
Lấy nhau rồi sinh con, cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Hai đứa trẻ ra đời, cuộc sống có bao thay đổi. Từ chỗ 2 vợ chồng thích gì ăn nấy, thích đâu chơi đấy, kế hoạch du lịch còn sắp xếp 1 năm phải 1 chuyến đi xa vài chuyến đi gần. Cho tới nay thì cuộc sống dường như thu hẹp lại, chẳng còn thế giới, chẳng còn đại dương với cả Himalaya, đến cả Fanxiphang giờ cũng đã là một mơ ước xa vời dường như chẳng bao giờ còn thực hiện được. Hiện giờ, thế giới của mẹ chỉ là chợ/cháo cho con, trường/cô của con, bà/người trông con, địa điểm/trường học của con, công ty của mẹ, tiền/tiết kiệm cho con, sức khỏe/bác sỹ của con, bệnh viện của con, bảo hiểm y tế cho con, hàng xóm/bạn bè của con. Và bố thì mẹ cũng đoán nhân sinh quan thế giới quan của bố đã khác đi nhiều, mà nguyên nhân sâu xa, tất cả đều vì tương lai của các con mà phấn đấu.
Và để dung hòa các mối quan hệ, để tạo một môi trường hòa bình yên ả nhất cho các con, càng ngày mẹ càng thấy mình hay dĩ hòa vi quý, mẹ ít nói đi, ít ý kiến riêng đi. Và cũng vì mẹ không còn thời gian để nghĩ về các vấn đề cũ như là: Mẹ muốn đi đâu, mẹ đang thích gì. Vì câu trả lời luôn là: mẹ muốn đi đâu để các con được vui chơi khỏe mạnh, mẹ thích mọi thứ khiến các con và gia đình được vui vẻ hạnh phúc.
Đến 1 ngày bố hỏi mẹ là " Cái tôi của mẹ đi đâu rồi?" Bố không muốn nói chuyện với mẹ, vì mẹ làm gì còn nhiều ý kiến riêng, vì cứ khi các con ngủ là mẹ đã ngáy khò khò.
Và lại đến 1 ngày, mẹ bức xúc nói chuyện với bố, mẹ thể hiện quan điểm cá nhân, đòi hỏi cá nhân, thì bố bảo mẹ là "Bố đau đầu lắm, bố chỉ muốn mọi chuyện nhẹ nhàng, không phải lo lắng gì, để dành bận tâm cho công việc" Và mẹ lại âm thầm với nỗi bức xúc của mình, lại như mọi lần, tìm cách dẹp nó đi, cái tôi chẳng là ai cả, nó chẳng là gì hết, mọi việc nó phải làm là trốn sạch đi, để mẹ và bố được sống hạnh phúc thanh thản chẳng phiền lòng vì cái gì. Bởi vì, chẳng có mâu thuẫn nào mà sự hy sinh lại không giải quyết được cả. Thế phải không bố? Thế rồi một ngày nào, bố đừng hỏi mẹ: Tại sao, cái tôi của mẹ không còn nữa??
Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013
Con gái tròn 2 tuổi - Con trai tròn 8 tháng
Vậy là ngày mốt con gái sẽ tròn 2 tuổi. Khi đó, con zai sẽ được 8 tháng 6 ngày. Nhanh quá đỗi là nhanh.
Hành trình 2 tuổi của con gái, mẹ xin ghi nhận những thành tích con đã đạt được như sau:
1. Con có một sức khỏe tương đối tốt, điều này nhờ công lao rất lớn của 2 bà, chăm bẵm con từ những ngày đầu tiên. Cũng nhờ bản thân con tự cố gắng, con chịu ăn cả những đồ mẹ nấu...:D
2. Con là một cô bé ngoan. Con chịu hợp tác, con tuân theo một chu trình sinh hoạt mà người lớn tạo cho con, con biết nghe lời chỉnh của bố mẹ, chú gì mỗi khi con làm gì chưa đúng chưa hay. Con mở các nắp lọ thuốc (đã hết), mẹ chỉ dặn khi nào chơi xong con nắp lại cho mẹ, và bẵng đi một lúc mẹ nhìn thấy các nắp lọ đều được để đúng vào từng lọ, mặc dù con chưa biết xoáy chặt chúng vào. Buổi sáng dậy con cho mẹ đánh răng, buổi tối đi ngủ con cho mẹ đóng bỉm, mẹ không đóng con còn yêu cầu mẹ đóng bỉm để đi ngủ. Đi đường chỗ bụi mẹ bảo con nhắm mắt vào, rồi mẹ nghe thấy tiếng con bảo "nhắm mắt rồi", và mẹ nhìn thấy con nhắm tịt qua gương. Sáng dậy con hầu như không khóc, không càu nhàu, không bao giờ mè nheo gì lâu.
3. Con là một cô bé sinh động và luôn vui vẻ. Con luôn làm cả nhà vui vì sự sinh động hoạt bát của mình. Con thích nghe nhạc và hát theo bài hát. Con cũng thích nhẩy theo các ca sỹ. Ca sỹ con đang rất thích là Xuân Mai và chú Psy của Gangnam Style. Khi biết được đi chơi, con luôn chạy ra và hào hứng đi đôi dép mẹ đặt tên là Gangnamstyle của mình. Sau đó yêu cầu mẹ bế một cách rất đáng yêu, tất nhiên luôn phải trả công mẹ bằng đủ các nụ hôn lên má mắt mũi môi....
4. Con là một cô bé biết yêu thương người khác. Khi cả nhà ăn cơm mà bố hay mẹ chưa sang, con kéo tay từng người để ngồi vào mâm cơm. Khi mẹ gọt táo đưa cho con 1 miếng mà dì chưa có, con cầm miếng táo ra nhét vào tay dì bằng được. Con đã biết nhường mẹ cho em Min và biết nhớ em Min khi con ở xa em. Khi con đang đòi mẹ bế mà em khóc, mẹ thương con hơn vì con lớn hơn biết hơn em, mẹ bế con trước, thì con cầm tay mẹ đặt vào người em. Khi em khóc mà mẹ chưa biết, con chạy lại gọi mẹ và bập bẹ "Min khóc, khóc.." Con yêu cầu được xem video và ảnh của em hàng ngày. Khi thấy em cười trên video, mẹ thấy con vô cùng chăm chú và con cũng cười.
5. Con còn là một cô bé thông minh. cá tính và bướng bỉnh một cách đáng yêu. Ngay từ khi chỉ 1 tuổi, thấy ông quét nhà con đã tự biết lấy hót rác mang lại cho ông. Khi thấy mẹ dắt xe ra, con biết ra đứng dựa vào tường để tránh đường và sau đó nhanh chóng trèo lên xe mẹ. Sau 1 tháng con bị đau mắt thì con còn biết mở lọ thuốc và đòi nhỏ mắt cho mẹ. Con biết mở ti vi, chuyển kênh, mở ứng dụng bài hát trong điện thoại mẹ, tắt điện thoại cho bố, bật "đài", tắt "đài" (âm li), mở sách và giả vờ đọc sách như thể đang ngâm thơ, đánh son của dì, đòi tự cắt móng tay. Xưa hồi con hơn 1 tuổi, có 1 lần chú hàng xóm giơ ra 1 món đồ con rất thích bảo cho con, con sung sướng chạy như bay lại và ạ, thì chú ấy trêu con và rụt lại. Sau đó lại giơ ra, con lại chạy lại tuy hơi rụt rè một chút. Rồi chú ấy lại rụt lại. Con lũn cũn đi thẳng vào trong nhà, không quay đầu lại nữa. Chú ấy vội vàng ôi ra đây cho thật này.... nhưng mẹ mỉm cười vì thấy con lơ đi, con quay sang chơi cái khác, nhất quyết không ra nữa.
6. Và cuối cùng, con thật đặc biệt. Con đặc biệt vì con là con của mẹ, của bố, là chị của em. Con là duy nhất ở trên đời. Con có những sở thích rất của riêng con. Khi đi ngủ con luôn muốn được sờ vân vê một mẩu vải, có thể là một góc chăn, một góc khăn của mẹ, thậm chí cổ áo của con. Đêm đêm tỉnh giấc, con lại gọi mẹ ơi, và có khi chỉ cần mẹ ơi 1 tiếng là con lại yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Mẹ muốn nói mẹ yêu tất cả những giây phút đó. Và mẹ yêu con thật nhiều, nhiều, nhiều!!!
Hành trình 2 tuổi của con gái, mẹ xin ghi nhận những thành tích con đã đạt được như sau:
1. Con có một sức khỏe tương đối tốt, điều này nhờ công lao rất lớn của 2 bà, chăm bẵm con từ những ngày đầu tiên. Cũng nhờ bản thân con tự cố gắng, con chịu ăn cả những đồ mẹ nấu...:D
2. Con là một cô bé ngoan. Con chịu hợp tác, con tuân theo một chu trình sinh hoạt mà người lớn tạo cho con, con biết nghe lời chỉnh của bố mẹ, chú gì mỗi khi con làm gì chưa đúng chưa hay. Con mở các nắp lọ thuốc (đã hết), mẹ chỉ dặn khi nào chơi xong con nắp lại cho mẹ, và bẵng đi một lúc mẹ nhìn thấy các nắp lọ đều được để đúng vào từng lọ, mặc dù con chưa biết xoáy chặt chúng vào. Buổi sáng dậy con cho mẹ đánh răng, buổi tối đi ngủ con cho mẹ đóng bỉm, mẹ không đóng con còn yêu cầu mẹ đóng bỉm để đi ngủ. Đi đường chỗ bụi mẹ bảo con nhắm mắt vào, rồi mẹ nghe thấy tiếng con bảo "nhắm mắt rồi", và mẹ nhìn thấy con nhắm tịt qua gương. Sáng dậy con hầu như không khóc, không càu nhàu, không bao giờ mè nheo gì lâu.
3. Con là một cô bé sinh động và luôn vui vẻ. Con luôn làm cả nhà vui vì sự sinh động hoạt bát của mình. Con thích nghe nhạc và hát theo bài hát. Con cũng thích nhẩy theo các ca sỹ. Ca sỹ con đang rất thích là Xuân Mai và chú Psy của Gangnam Style. Khi biết được đi chơi, con luôn chạy ra và hào hứng đi đôi dép mẹ đặt tên là Gangnamstyle của mình. Sau đó yêu cầu mẹ bế một cách rất đáng yêu, tất nhiên luôn phải trả công mẹ bằng đủ các nụ hôn lên má mắt mũi môi....
4. Con là một cô bé biết yêu thương người khác. Khi cả nhà ăn cơm mà bố hay mẹ chưa sang, con kéo tay từng người để ngồi vào mâm cơm. Khi mẹ gọt táo đưa cho con 1 miếng mà dì chưa có, con cầm miếng táo ra nhét vào tay dì bằng được. Con đã biết nhường mẹ cho em Min và biết nhớ em Min khi con ở xa em. Khi con đang đòi mẹ bế mà em khóc, mẹ thương con hơn vì con lớn hơn biết hơn em, mẹ bế con trước, thì con cầm tay mẹ đặt vào người em. Khi em khóc mà mẹ chưa biết, con chạy lại gọi mẹ và bập bẹ "Min khóc, khóc.." Con yêu cầu được xem video và ảnh của em hàng ngày. Khi thấy em cười trên video, mẹ thấy con vô cùng chăm chú và con cũng cười.
5. Con còn là một cô bé thông minh. cá tính và bướng bỉnh một cách đáng yêu. Ngay từ khi chỉ 1 tuổi, thấy ông quét nhà con đã tự biết lấy hót rác mang lại cho ông. Khi thấy mẹ dắt xe ra, con biết ra đứng dựa vào tường để tránh đường và sau đó nhanh chóng trèo lên xe mẹ. Sau 1 tháng con bị đau mắt thì con còn biết mở lọ thuốc và đòi nhỏ mắt cho mẹ. Con biết mở ti vi, chuyển kênh, mở ứng dụng bài hát trong điện thoại mẹ, tắt điện thoại cho bố, bật "đài", tắt "đài" (âm li), mở sách và giả vờ đọc sách như thể đang ngâm thơ, đánh son của dì, đòi tự cắt móng tay. Xưa hồi con hơn 1 tuổi, có 1 lần chú hàng xóm giơ ra 1 món đồ con rất thích bảo cho con, con sung sướng chạy như bay lại và ạ, thì chú ấy trêu con và rụt lại. Sau đó lại giơ ra, con lại chạy lại tuy hơi rụt rè một chút. Rồi chú ấy lại rụt lại. Con lũn cũn đi thẳng vào trong nhà, không quay đầu lại nữa. Chú ấy vội vàng ôi ra đây cho thật này.... nhưng mẹ mỉm cười vì thấy con lơ đi, con quay sang chơi cái khác, nhất quyết không ra nữa.
6. Và cuối cùng, con thật đặc biệt. Con đặc biệt vì con là con của mẹ, của bố, là chị của em. Con là duy nhất ở trên đời. Con có những sở thích rất của riêng con. Khi đi ngủ con luôn muốn được sờ vân vê một mẩu vải, có thể là một góc chăn, một góc khăn của mẹ, thậm chí cổ áo của con. Đêm đêm tỉnh giấc, con lại gọi mẹ ơi, và có khi chỉ cần mẹ ơi 1 tiếng là con lại yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Mẹ muốn nói mẹ yêu tất cả những giây phút đó. Và mẹ yêu con thật nhiều, nhiều, nhiều!!!
Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013
NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC CỦA CHỊ MUN
Vậy là hôm nay con gái đã có ngày đầu tiên đi học của mình. Mẹ dắt tay đến trường, con vừa đi vừa..ngủ, vì trời mưa và con đứng chùm trong áo mưa, dựa cằm vào lòng mẹ và hình như ngủ :D. Mẹ cũng chưa phải dỗ câu nào. Đến cổng trường trời vẫn mưa lắm, cô giáo cầm ô ra đón nhưng con không chịu, con đợi mẹ dựng xe rồi mẹ con mình dắt tay nhau lên lớp. Lớp con ở tầng 2, cầu thang dài có đôi lần con đòi mẹ bế, nhưng mẹ đã động viên con đi tiếp. Ba lô con đeo trĩu cả vai vì có 3 bộ quần áo, 1 cái mũ, 1 cái kính và 1 hộp đựng sữa 3 ngăn mẹ đã đổ đầy để gửi cô cho con uống trong ngày. Có cả túi ni lông đựng đôi dép của con. Mẹ cầm giúp con để con lên cầu thang cho dễ. Con là bé đến sớm thứ 2 trong lớp.
Cô giáo đón và bế con vào lớp tên là cô Hậu, cô nựng con khéo léo và con theo cô luôn tuy có 1 lần con nhìn sang mẹ và đòi mẹ bế, nhưng mẹ lắc đầu và con lại để im cho cô bế.
Khi cô thả con xuống và bảo con ra chơi đồ chơi, con ngoan, không khóc, chỉ hơi trầm trầm và có 1 lần con chạy ra ngoài mếu máo tìm mẹ. Sau đó cô bế con và cho con ăn cháo thì con lại ngoan. Con ngồi ghế, tay ôm đến 2 quả bóng (vì con thích bóng) và ăn hết bát cháo cô đút, được cô khen trong khi có 1 bạn khác bị nôn và khóc cô phải bế. Đấy là cô còn chưa biết là trước khi đến trường con đã lót dạ 1 cốc nước ấm mật ong và 1 lòng đỏ trứng gà rồi đấy :D
Bát cháo ở trường cũng same same bát cháo ở nhà của con về cả trọng lượng và mùi vị, có phần giống những hôm con ăn ít hơn. Hôm nay con ăn cháo cà rốt thịt băm.
Về lịch sinh hoạt: Ở trường lịch sinh hoạt ăn uống có khác ở nhà một chút. Ở nhà buổi sáng con ăn 1 bát cháo và 2 bình sữa rồi ngủ trưa lúc 12h tới khoảng 3h chiều. Ở trường, buổi sáng con có lịch ăn 2 bát cháo (sáng và trưa), mẹ vẫn gửi 2 suất sữa buổi sáng cho con, và ngủ trưa lúc hơn 11h đến khoảng 2h chiều.
Mẹ vừa gọi điện cho trường, các cô báo con đã ngủ trưa rồi. Vậy là con đã ngủ theo được các bạn khác mặc dù khác lịch của con. Cô bảo con không khóc. Mọi việc bình thường. Chiều về mẹ sẽ hỏi cụ thể lịch ăn của con, xem con có theo được không.
Chiều nay mẹ sẽ thu xếp về sớm đón con.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)